Sinh năm 1995, Vũ Hữu Khánh đã đi qua hơn 20 tỉnh thành của Tổ quốc và tổ chức thực hiện nhiều chương trình từ thiện lớn nhỏ. Anh là một trong những gương mặt tiêu biểu nhất trong cộng đồng phượt tình nguyện Việt Nam.

 Sinh năm 1995, Vũ Hữu Khánh đã đi qua hơn 20 tỉnh thành của Tổ quốc và tổ chức thực hiện nhiều chương trình từ thiện lớn nhỏ. Anh là một trong những gương mặt tiêu biểu nhất trong cộng đồng phượt tình nguyện Việt Nam.

Người gieo hạnh phúc trên những cung đường khó

Tôi gặp Khánh trong một chương trình từ thiện giúp đỡ trẻ em vùng cao tỉnh Bắc Cạn. Đó là một chàng trai trẻ, hoạt bát và giàu tình yêu thương. Anh chạy khắp nơi lo liệu công việc, rồi khi rảnh rỗi lại ngồi quây quần bên các em nhỏ dân tộc, kể những cho chúng nghe những câu chuyện đầy thú vị. Bọn trẻ cười, Khánh cũng cười - nụ cười ấm áp và nhân hậu.

Cơ duyên đưa anh đến với các hoạt động tình nguyện bắt đầu từ năm 2013. Khi xem một chương trình trên tivi về những hình ảnh của người dân miền Trung đang phải oằn mình gánh chịu hậu quả nặng nề của cơn bão Haiyan (bão Hải Yến), chàng trai Bắc Ninh đã quyết định dành toàn tâm toàn ý cho việc đem nụ cười đến với những mảnh đời khó khăn theo cách riêng của mình.

Trong chuyến đi ủng hộ đợt bão đó, Khánh và nhóm bạn của mình, kết hợp với các đơn vị liên kết đã trực tiếp khảo sát tiền trạm và tặng quà cứu trợ cho 3 tỉnh miền Trung (Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình) với 20 xã thuộc 10 huyện bị ảnh hưởng nặng nề nhất.

Thành công của chuyến từ thiện đầu tiên đã tạo bước đệm vững chắc cho các hoạt động sau này của Khánh. Hiện tại, anh đang là phó nhóm Từ thiện Niềm Tin, chịu trách nhiệm quản lý hơn 100 thành viên và tình nguyện viên trải dài từ Bắc vào Nam.

Hiện tại, bên cạnh việc tổ chức các chương trình từ thiện và tham gia các chuyến phượt cùng bạn bè, Khánh còn học thêm Tiếng Nhật với mong muốn đi XKLD để kiếm thêm thu nhập sau đó nuôi 2 "niềm đam mê lớn" của đời mình là Phượt Từ Thiện và xe Moto thể thao.

Niềm hạnh phúc lớn nhất của anh sau mỗi chương trình chỉ đơn giản là được nhìn thấy nụ cười rạng ngời trên khuôn mặt còn nhiều lo toan của người dân.  “Lúc đó mọi khó khăn vất vả dường như tan biến hết, chỉ còn lại ở đó tình yêu thương giữa người với người” – Khánh mỉm cười, ánh mắt bừng sáng không giấu niềm hạnh phúc.